Tổng kết Kinh Sách do Hòa thượng Thích Duy Lực dịch và trứ tác

Advertisements

Pháp Bảo Đàn Kinh

Duy Lực Thiền

Lục Tổ Huệ Năng
KINH PHÁP BẢO ÐÀN
Tỳ Kheo THích Duy Lực Dịch và Lược Gỉai
Từ Ân Thiền Ðường, Santa Ana Xuất Bản1992

Mục Lục

Pháp Bảo Đàn Kinh- Lục Tổ Huệ Năng mp3

Lời Dịch Giả
Phẩm Tựa Thứ Nhất
Phẩm Bát Nhã Thứ hai
Phẩm Nghi Vấn Thứ ba
Phẩm Ðịnh Huệ Thứ Tư
Phẩm Tọa Thiền Thứ năm
Phẩm Sám Hối Thứ Sáu
Phẩm Cơ Duyên Thứ bẩy
Phẩm Ðốn Tiệm Thứ Tám
Phẩm Hộ Pháp Thứ Chín
Phẩm Phó Chúc Thứ Mười

Lời Dịch Giả

Pháp Bảo Ðàn Kinh là một quyển Kinh chuyên hoằng Pháp Ðốn Giáo của Thiền Tông, do Lục Tổ Huệ Năng giảng và Ngài Pháp Hải ghi lại, nay đã dịch sang nhiều thứ tiếng và đã phổ biến trên thế giới.

Lục Tổ là người không biết chữ nhưng nói ra lời nào cũng đúng ý Phật. Tổ…

View original post 24 595 từ nữa

Ảnh đẹp mới công bố về Sài Gòn thập niên 1960 (2)

36hn

Loạt ảnh sinh động về Sài Gòn thập niên 1960 được đăng tải trên trang Flickr của một cựu binh Mỹ từng đóng quân tại căn cứ ra đa Phú Lâm ở Sài Gòn.

Những chiếc xế hộp bóng lộn ở đường phố trung tâm và các khu ổ chuột nhếch nhác ở ngoại ô là hai hình ảnh tương phản của Sài Gòn thập niên 1960.

kienthuc

Đường Pasteur nhìn từ đầu cầu Mống, phía bên phải là Ngân hàng Quốc gia, Sài Gòn thập niên 1960. Hình ảnh được đăng tải trên trang Flickr của một cựu binh Mỹ từng đóng quân tại căn cứ ra đa Phú Lâm ở Sài Gòn. Đường Pasteur nhìn từ đầu cầu Mống, phía bên phải là Ngân hàng Quốc gia, Sài Gòn thập niên 1960. Hình ảnh được đăng tải trên trang Flickr của một cựu binh Mỹ từng đóng quân tại căn cứ ra đa Phú Lâm ở Sài Gòn.

Đường Phù Đổng Thiên Vương. Đường Phù Đổng Thiên Vương.

Ngã sáu Nguyễn Tri Phương, cạnh tượng đài An Dương Vương. Ngã sáu Nguyễn Tri Phương, cạnh tượng đài An Dương Vương.

Ngã tư Lê Lợi - Công Lý (Nam Kỳ Khởi Nghĩa). Ngã tư Lê Lợi – Công Lý (Nam Kỳ Khởi Nghĩa).

Trên đường Đồng Khánh (Trần Hưng Đạo B) Trên đường Đồng Khánh (Trần Hưng Đạo B)

Dãy nhà hàng, quán bar trên đường Đồng Khánh. Dãy…

View original post 176 từ nữa

Campuchia có phải là ‘Đất vàng’ cổ đại ở châu Á?

Thẻ

, , , , ,

Một mảnh đất mang tên Suvarnabhumi bị che dấu bởi những huyền thoại. Một học giả người Campuchia tin rằng dòng chữ trên một tảng đá cung cấp bằng chứng thuyết phục rằng mảnh đất huyền thoại này là ở Vương quốc Campuchia – nhưng ông ấy không phải là người đầu tiên đòi hỏi chủ quyền mảnh đất huyền thoại này.
Hơn hai thập kỷ trước, ở một vùng sâu vùng xa của huyện Baset, tỉnh Kampong Speu, một nhóm người dân đã đào một cái ao thì nghe thấy một âm thanh, đó là tiếng xẻng va vào đá.
Khi họ đào thêm, một tấm đá với những đường nét chạm khắc cổ đã xuất hiện, sau đó có thêm ba cái nữa. Chẳng mấy chốc, họ thấy mình đang khai quật những tàn tích của một ngôi đền cổ. Các tảng đá có chữ viết được đặt trong một mái lều, và trong 20 năm dân làng thờ phụng nó. Họ không biết rằng họ đang ngồi trên một di tích khảo cổ có thể định hình lại cuộc tranh luận về lịch sử, tôn giáo và chính trị hàng thế kỷ qua – đó là vị trí thực sự của vùng “Đất vàng” (Land of Gold), vương quốc cổ Suvarnabhumi.
Các nhà thám hiểm, các nhà nghiên cứu, các nhà thần học và chính trị gia từ lâu đã lấy làm ngạc nhiên về nơi ở của Suvarnabhumi, có các tài liệu tham khảo về những câu chuyện của Jataka về cuộc đời Đức Phật, và các tài liệu cổ xưa của Phật giáo từ thời Hoàng đế Maurya Ashoka, người cai trị phần lớn Tiểu lục địa Ấn Độ vào thế kỷ thứ ba trước Công nguyên.
Các mô tả trong các nguồn tin này cho thấy Suvarnabhumi ở Nam hoặc Đông Nam Á, và các biến thể khác mô tả mọi thứ đến từ một thành phố, một hòn đảo, thậm chí một bán đảo bằng vàng. Tuy nhiên, vị trí chính xác vẫn luôn là một bí ẩn, và địa danh bí hiểm thành một cuộc tranh cãi lớn.
Thứ ba vừa qua, Tiến sĩ Vong Sotheara, giáo sư về lịch sử Campuchia và Đông Nam Á tại Đại học Hoàng gia Phnom Penh, đã đi kiểm tra viên đá được khai quật ở Kampong Speu, hiện đang giữ trong khuôn viên của ngôi chùa Kiri Sdachkong, sau khi nhận được lời chia sẻ từ một cựu sinh viên.
Khi đến nơi, ông thấy chỉ có hai tảng đá vẫn còn rõ ràng; một tảng chữ đã quá mờ nhạt, tấm còn lại thì đã bị trộm.
Trên một tảng đá, ông đọc một dòng chữ khen ngợi vua Isanavarman I thuộc Đế chế Chân Lạp (Chenla), thuộc khoảng năm 633. Chữ được viết bằng một mẫu chữ Khơme thế kỷ thứ sáu (phối giữa Sanskrit và Nagari).
‘Vua Isanavarman vĩ đại đầy vinh quang và dũng cảm. Ông là Vua của các vị vua, người cai trị Suvarnabhumi cho đến vùng biển, đó là biên giới, trong khi các vị vua ở các nước láng giềng tôn trọng địa vị của ông cho sự dẫn dắt họ’, bản dịch của vị tiến sĩ.

Cư sĩ Dom Penh diễn tả các tảng đá được phát hiện tại vị trí của một ngôi đền Angkor cổ trước đây vào tuần trước. | Pha Lina
Campuchia là Suvarnabhumi?
Mặc dù các phát hiện của tiến sĩ Sotheara vẫn chưa được kiểm tra lại và xuất bản, ông tin rằng các tảng đá này là một trong những bằng chứng thuyết phục nhất về vị trí của Suvarnabhumi. Theo Sotheara, vẫn chưa có bất kỳ khám phá nào về các văn khắc bằng đá đề cập đến thuật ngữ này trước đây. Việc tìm thấy một bằng chứng ở Campuchia đã làm thay đổi cuộc chơi trong các tranh luận.
Sotheara cho rằng sự liên hệ tới Suvarnabhumi là nơi được cai trị bởi một vị vua Khmer ngụ ý rằng Suvarnabhumi rõ ràng là ở Campuchia, và thuật ngữ này thậm chí còn có thể là tên của Vương quốc Chân Lạp tiền Angkor.
Ông nói: ‘Cho đến nay, chúng tôi vẫn chưa biết tên của Campuchia trước thời kỳ Angkor. Chúng tôi có những cái tên như là Phù Nam (Funan) hay Chân Lạp (Chenla) từ ghi chép của Trung Quốc.’
Theo như Sotheara có thể nói, bản khắc này thuộc về một ngôi đền được xây dựng bởi một người tên là Vrau Elt, người tự nhận mình là một ‘bề tôi’ của vua Isanavarman I, người cai trị Vương quốc Chân Lạp từ năm 616 đến 637, và thành lập thủ đô của mình là Ishanapura, được biết đến ngày nay như tổ hợp ngôi đền Sambor Prei Kuk thuộc Unesco.
Hầu hết các chữ khắc, cũng như nhiều thứ khác được tìm thấy ở Đông Nam Á, đều tán dương nhà vua về quyền lực và quyền thống trị của mình trên đất, nhưng việc nhắc đến Suvarnabhumi trực tiếp như một người cai trị cụ thể là điều mà Sotheara cho là làm ông ngạc nhiên nhất.
Trường hợp phát hiện của Sotheara đang làm cho Campuchia trở thành vị trí thực sự của Suvarnabhumi bằng cách chỉ ra rằng đó là một trong những nền văn minh lâu đời nhất được biết đến trong khu vực, và đôi khi tuyên bố chủ quyền lãnh thổ rộng lớn và danh tiếng vinh quang. Bản mô tả trong các tảng đá ở Kampong Speu nói rằng những vùng đất vàng của Hoàng gia đã mở rộng ra biển, mà Sotheara cho rằng phù hợp với ý tưởng chung rằng Suvarnabhumi là một nơi nào đó trong lục địa Đông Nam Á.
Sotheara nói: ‘Những dữ kiện và kết quả hiện có kết hợp với bản khắc ghi trong Kampong Speu chứng minh Suvarnabhumi là Đế quốc Khmer.’
Và ông không phải là người đầu tiên nghĩ như vậy. Hỗ trợ cho giả thuyết của Sotheara là Lý thuyết Phù Nam, được George Courtses, một học giả người Pháp, đã phân tích bằng chứng từ thế kỷ đầu tiên đến thế kỷ thứ bảy cho thấy rằng Suvarnabhumi là Tiểu bang Phù Nam, sau đó bị Chân Lạp chiếm giữ.
Thêm vào đó, người Campuchia từ lâu đã gọi họ là Sovannaphum (phiên bản Khmer Suvarnabhumi hiện đại). Tuy nhiên, điều tương tự cũng có thể được nói như vậy đối với nhiều người ở Đông Nam Á.

Tiến sĩ Vong Sotheara, giáo sư của Đại học Hoàng gia Phnom Penh, tin rằng ông ta đã tìm thấy ‘El Dorado ở châu Á’. Pha Lina
Thêm một tuyên bố gây tranh cãi
Với bằng chứng thưa thớt, mơ hồ, không có gì ngạc nhiên khi Campuchia không phải là nước duy nhất tuyên bố là mảnh ‘đất vàng’ trong quá khứ.
Tại Thái Lan, chính phủ và bảo tàng quốc gia khẳng định rằng Suvarnabhumi chiếm vùng biển của đất nước này, dọc theo đồng bằng trung tâm, tập trung vào thành phố cổ U Thong, phía tây của tỉnh Suphan Buri. Sân bay Suvarnabhumi của Bangkok được đặt tên để củng cố hơn nữa bản sắc quốc gia này.
Tại Myanmar, các học giả và chính trị gia đã khẳng định, dựa trên trích đoạn từ biên niên sử của các nhà truyền giáo Phật giáo Ashoka từ thế kỷ thứ tư, rằng Suvarnabhumi là Vương quốc Thaton nằm trong vùng Tanintharyi, có từ 300 đến 1057 sau Công nguyên.
Sri Lanka, Sumatra và Borneo cũng đã từng được coi là nơi có thể là Suvarnabhumi.
Đối với Sotheara, các tuyên bố tranh cãi cho rằng vùng đất chỉ là sản phẩm của nhiều khu vực Đông Nam Á và nó đang thật sự là một phần của Đế quốc Khmer lớn hơn.
‘Đó là lý do tại sao họ cũng tuyên bố mình là Suvarnabhumi,’ ông nói.
Tuy nhiên, nhiều chuyên gia khu vực và sử gia có nghi ngờ của họ.
Nhà sử học người Campuchia, Tiến sĩ Michel Tranet, nói rằng mặc dù Sotheara có thể là một trong những chuyên gia tiếng Sanskrit và Khmer cổ, lập luận của ông dựa trên ‘một mảnh nhỏ’ di tích.
‘Phát hiện ra dòng chữ ở Kampong Speu là rất quan trọng, nhưng điều này cũng không đủ’, Tranet nói. ‘Chúng ta cần nhiều nghiên cứu chuyên sâu hơn từ quan điểm chính trị, kinh tế và văn hoá.’
Trầnet cho rằng các văn bản chỉ ra Suvarnabhumi lớn hơn Đế quốc Khmer. Có vẻ như bao gồm Myanmar, bán đảo Mã Lai và Indonesia. Nó ghi dấu đến tầm quan trọng của các tuyến hàng hải có nhắc đến Suvarnabhumi trong nhiều nguồn khác nhau.
Tiến sĩ Nicolas Revire, một chuyên gia về lịch sử Đông Nam Á của Đại học Thammasat ở Thái Lan, cho rằng không thể bình luận chi tiết về bản khắc mới này cho đến khi nó được xem xét và công bố, tuy nhiên ‘rất cẩn thận trước khi khẳng định những tuyên bố rằng’ Suvarnabhumi bị cai trị bởi một vị vua Khmer ‘hay’ Suvarnabhumi thực chất là Campuchia ”.
‘Ông ta xác định vị trí của [Suvarnabhumi] là một chủ đề nóng trong số các chuyên gia và các chính trị gia của (lục địa) Đông Nam Á’, ông viết trong một email.
Revire cảnh báo trong bài báo Sự kiện và hư cấu: ‘Huyền thoại về Suvannabhumi qua lăng kính Thái Lan và Miến Điện’, đặc biệt là ở Miến Điện và Thái Lan, trong đó mỗi nước tuyên bố là “Vùng đất vàng của Phật”.
‘Như đã mong đợi, huyền thoại này phần lớn đã hình thành tầm nhìn và sự giải thích lịch sử của các thế hệ các nhà khảo cổ học, sử gia và sử gia nghệ thuật, đặc biệt là ở hai nước Phật giáo này. Với các nhận định mang tính dân tộc chủ nghĩa như thế, thật khó để mà ngạc nhiên khi các nghiên cứu học thuật xác định [Suvarnabhumi] đều gây sự tranh cãi và lộn xộn ‘, ông viết.
Theo Revire, tên vùng đất này có thể được các thương nhân người Ấn Độ cổ đại sử dụng để mô tả rộng rãi bất cứ nơi nào từ Hạ Môn, Trung và Hạ Thái Lan, bán đảo Mã Lai hoặc thậm chí cả Sumatra, được xem là ‘nơi giàu có và nhiều gia vị’. Thật vậy, các học giả thường so sánh Suvarnabhumi với việc tìm kiếm thành phố vàng nổi tiếng của El Dorado ở châu Mỹ.
Giống như Revire, Tiến sĩ Arlo Griffiths, một chuyên gia về tiếng Phạn từ Viện Viễn Đông Bác Cổ, cũng khó mà đồng ý với Sotheara, mặc dù ông đã đọc những tảng đá khắc chữ tìm thấy ở Baset.
‘Tôi đã nhìn thấy bối cảnh xuất hiện của hai từ suvarna (nghĩa là’ vàng ‘) và bhumi (‘đất’),’ Griffiths viết qua email. ‘Ý nghĩa của câu chữ đang nói đến không hoàn toàn rõ ràng, nhưng có vẻ như chắc chắn rằng Suvarnabhumi không có ở đây tạo thành tên của bất kỳ nước nào; thay vào đó, những từ ở đây dường như có nghĩa là ‘đất vàng’.

Toàn cảnh chùa Kiri Sdachkong, không xa nơi các tảng đá khắc chữ Khmer cổ có thể ám chỉ vùng đất huyền thoại Suvarnabhumi. Pha Lina
Những lo ngại địa phương, niềm tự hào dân tộc
Các thạch bản không chỉ thu hút được sự quan tâm của các học giả. Một ngày sau khi Sotheara đến địa điểm này, các quan chức đã đến dự định đưa những bản khắc lên bảo tàng quốc gia, nhưng người dân địa phương đã ngăn cản.
Men Sovann, trụ trì chùa Kiri Sdachkong, nói những tảng đá này thiêng liêng và sẽ mang lại một điềm không may cho bất cứ ai cố gắng đưa nó ra khỏi địa điểm ban đầu này.
Ông Sovann kể: “Người đàn ông đã tìm thấy đá này khoảng 20 năm trước đã chết ngay sau khi nó bị kéo ra khỏi mặt đất. Một vài năm trước, khi người dân địa phương cố gắng di chuyển chúng cách ngôi chùa chỉ vài trăm mét, có một đợt hạn hán kéo dài trong xã.”
‘Chúng tôi sẽ không cho phép các quan chức đưa chúng đi, hoặc sẽ có một thảm họa đối với chúng tôi’, ông nói.
Ông Prak Sunnara, Giám đốc Cục Di sản của Bộ Văn hoá, đã xác nhận ông đã cử các viên chức đến xem xét các văn bản đá sau khi được Sotheara thông báo về ý nghĩa của nó. Theo luật, các bảng đá là tài sản của chính phủ và phải được bảo vệ bởi Bộ.
‘Bộ này đang lo lắng về sự an toàn của di sản quốc gia này,’ Sunnara nói, và ‘chúng có thể bị mất cắp một cách dễ dàng’.
Tuy nhiên, Dom Penh, 68 tuổi, một thợ rèn đã nghỉ hưu và là cư sĩ ở chùa, cho biết ông và gia đình ông sẽ bảo vệ các tảng đá ‘bằng sự sống của chúng tôi’.
Biểu hiện tình cảm tương tự như các dân làng khác, ông Penh nói rằng việc tháo các tảng đá ‘có nghĩa là mang lại nguy hại cho cuộc sống của người dân ở đây’.
Tuy nhiên, Sunnara của Bộ Văn hóa đã làm rõ về giá trị quốc gia các tảng đá để làm thay đổi mối lo ngại của người dân, và về vấn đề đó cũng gây ra sự hoài nghi của các học giả khác.
Ông nói: ‘Nhiều nước trong khu vực tuyên bố họ là Suvarnabhumi, nhưng họ chưa bao giờ có bất kỳ bằng chứng cụ thể để chứng minh điều đó. ‘Bây giờ, chúng tôi có nó, và chúng tôi phải cố gắng hết sức vì nó là một bằng chứng quan trọng về vinh dự và sự thống trị đất nước của chúng tôi trong thời cổ đại’.
Nguồn: Phnom Penh Post

Vi Thiếu Bá: Ông chủ nhà thuốc Nhị Thiên Đường

Thẻ

, , , , ,

Tại khu vực Chợ Lớn, từng phổ biến bài đồng dao: Nhất Dương Chỉ, Nhị Thiên Đường, Tam Tông Miếu, Tứ Đổ Tường, phản ánh những hình ảnh quen thuộc về phim ảnh, quảng cáo, đời sống tín ngưỡng và thói sinh hoạt hằng ngày của người dân địa phương. Ngày nay, Nhị Thiên Đường gắn với địa danh Cầu Nhị Thiên Đường (thuộc Quận 8), nó có nguồn gốc từ một thương hiệu dược phòng cách nay hơn môt thế kỷ. Hãng dược phòng không còn tồn tại nhưng vẫn lưu lại nhiều kỷ niệm về một thương hiệu thành công.

二天堂招牌

Vết tích xưa của Nhị Thiên Đường Dược Hành, 47 Rue de Canton, nay là 47 Triệu Quang Phục, Q.5. Ảnh : Internet

Người sáng lập ra Công ty Nhị Thiên Đường là Vi Khải hay Vi Thiếu Bá 韋少伯, người Minh Hương, cha là người Quảng Đông,  mẹ là người Việt. Ông thường được đánh giá là người “trọng nghĩa khinh tài” và có lòng từ thiện, “thí lạc thiện chi tâm, tế thế cứu dân chi cử”. Ông đã tốt nghiệp trường kinh doanh và một số trường chuyên về y khoa của Pháp và chú tâm phát triển nền y học Trung Quốc kết hợp với nền y học phương Tây sau khi hồi hương. Ông thông thạo tiếng Pháp, Anh, Việt và một số ngôn ngữ khác. Với sự nghiệp của mình, ông  Vi Khải đã được nhà vua Bảo Đại (Việt Nam) và Vương quốc Campuchia trao thưởng các huân chương cao quý. Năm 1932, ông được người Pháp trao “Long Bảo Tinh” về những cống hiến và doanh nhân gốc Hoa ở hải ngoại được vinh danh như thế là hiếm có.

Ông Vi Thiếu Bá

Từ trên, huân chương của Hoàng Đế Annam (Việt Nam thời Bảo Đại), Vương quốc Campuchia và chánh phủ Pháp trao cho ông Vi Khải.

 

Nhị Thiên Đường 二天堂 đã phát triển thương hiệu ở Việt Nam và Campuchia từ trước những năm 1930. Trước khi thành lập nên nhà thuốc, dòng thuốc “hiệu ông Phật” đã có mặt tại miền Nam vào những năm 1900, do ông Vi Bắc Đức phát triển. Ông là một nhà chiêm tinh học, giỏi nghề y và là cha của ông Vi Khải. Nhà thuốc được thành lập sau khi ông Vi Khải du học rồi trở về Việt Nam cùng với số tiền may mắn có được nhờ vào xổ số. Nói về ý nghĩa thương hiệu Nhị Thiên Đường có câu: Dân dĩ thực vi thiên, dĩ dược vi đệ nhị thiên, tức vị Nhị Thiên Đường. Nghĩa là dân lấy ăn làm trước nhất, kế đến là dùng thuốc, nên có Nhị Thiên Đường.

Tại Việt Nam, hãng đã phát triển ở Chợ Lớn hai cơ sở là “Nhị Thiên Đường Dược Hành” (ngày nay thuộc đường Triệu Quang Phục, Q.5) và “Nhị Thiên Đường Chế Dược Xưởng” (nhà máy sản xuất, nay thuộc đường Trần Hưng Đạo) với nhãn hiệu “ông Phật”. Các sản phẩm dầu gió, cao nóng được giới quý tộc và bình dân tin dùng. Việc phân phối sản phẩm đã được mở rộng từ Việt Nam sang các thành phố lớn ở Campuchia, Singapore, Thái Lan, Hồng Kông, Ấn Độ, Phi Châu, Philippines và Trung Quốc. Năm 1930, hãng đã phát triển hai cơ sở tại Hương Cảng (Trung Quốc) giống như ở Chợ Lớn, đến năm 1954, chúng được hợp nhất để trở thành Công ty TNHH Nhị Thiên Đường và tồn tại đến ngày nay.

Nhãn hiệu ông Phật của Nhà thuốc Nhị Thiên Đường

 

Một mẫu quảng cáo của nhà thuốc vào những năm 1930

 

Các sản phẩm của hãng vào lúc thịnh hành bao gồm: Vạn ứng Nhị thiên dầu ve vuông, phát lãnh hoàn, sâm nhung bổ thận hoàn, phụ khoa kim phụng hoàn, sâm nhung vệ sinh hoàn, cam tích tán, thối nhiệt hoàn, căn cơ tán.v.v….

Cùng với sự thành công trong kinh doanh, ông cũng tỏ ra là người có lòng yêu mến cố quốc. Vào năm 1937, ông Vi Khải, điển hình cho giới doanh nhân Hoa Kiều, đã giúp đỡ các nạn nhân chiến tranh Trung – Nhật ở Nam Kinh một vạn đồng thông qua Ngân hàng Đông Á (Bank of East Asia). Vợ ông, Đặng Thoại Châu, cũng góp những trang sức quý giá giúp đỡ các nạn nhân thông qua Hội Phụ nữ cứu tế Trung Hoa.

Sản phẩm của Nhị Thiên Đường tại Hồng Kông ngày nay

 

Vào những năm 1930. Nhị Thiên Đường có các cơ sở như: 47 Rue de Canton (nay là Triệu Quang Phục) ở Chợ Lớn; 76 phố Hàng Buồm tại Hà Nội và số 18 Rue Gia Hội, Huế. Ông Vi Khải mất năm 1944 tại Hồng Kông lúc 50 tuổi. Ông có hai vợ, 10 con trai và 14 người con gái (cũng có nguồn cho rằng ông có 4 vợ, 12 con trai, 16 con gái). Một người con của ông là Vi Cơ Hoa đang tiếp tục sự nghiệp tại Hương Cảng.